Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Chờ mãi, cậu cả mới chịu đưa người yêu về ra mắt. Năm nay thời tiết nóng ẩm, tháng ba âm lịch trời đã điểm thoáng chút nắng, gió thì mang theo hơi mưa, vẫn ẩm ẩm, nồng nồng. Cô con dâu tương lai mặc áo sơ mi trắng tinh, tóc buộc gọn ghẽ, đứng chào bố mẹ chồng tương lai mà hình như vẫn hơi run. Sau phút chuyện trò hỏi han ban đầu (chỉ là làm phép thôi, chứ hoàn cảnh gia đình, danh tính nghề nghiệp cô gái đã bị "hỏi cung” từ lâu rồi), cả nhà đứng dậy làm cơm. Cô gái ra xe, hóa ra ngoài giỏ trái cây mang biếu, cô còn mua cả hoa loa kèn và bột làm bánh trôi.



Buổi ra mắt thành công hay không phụ thuộc vào sự chuẩn bị và tâm lý của bạn Ngày trước, bánh trôi nước chỉ làm đúng dịp mùng 3 tháng 3 âm lịch, ấy là tết Hàn thực. Mà để làm được mấy đĩa bánh cúng ông bà cũng rất cầu kì, nào thì chọn gạo nếp ngon từ trước nửa tháng, rồi tìm nhà xay bột nước, xay xong còn phải cho vào tấm vải, treo lên để qua đêm cho róc bớt nước mới làm được bánh..., mẹ chồng tương lai vừa nặn bánh cùng con dâu vừa kể. Giờ thì qua rằm tháng Giêng, khắp các chợ ở Hà Nội đều bán bột làm bánh trôi rồi bác ạ. Bột bán sẵn, có pha nhiều gạo tẻ, cứng và không được ngon lắm, nhưng tìm hàng xay bột nước khó quá nên dùng tạm bác nhé. Cô con dâu tương lai phân trần. Ấy thế, câu chuyện của hai người phụ nữ đang ở giai đoạn "tìm hiểu nhau” trở nên thân thiết, không còn gượng gạo, giữ ý giữ tứ nữa. Đấy là lúc các món ăn đã xong, đặt lên bàn thờ cúng ông bà, báo cáo với các cụ là cháu đích tôn đưa bạn gái về ra mắt, sắp chuẩn bị bàn đến chuyện cưới xin. Nhà không rộng lắm, đứng từ trong bếp có thể thấy mâm cơm được bày khá đẹp mắt. Thì cũng chỉ có gà luộc, nem rán, thịt bò xào, canh chua cá thôi. Bà mẹ chồng không muốn làm khó dễ con dâu. Nhưng ngần ấy món cũng đủ để đánh giá năng lực tề gia nội trợ của một cô gái. Con gà mái tơ luộc khéo đến nỗi da dẻ cứ tròn căng ra, không bị nứt chút nào, lại để thật nguội mới chặt, miếng nào ra miếng nấy, bày lên đĩa trông còn nguyên hình. Lại còn được trang trí thêm bông hoa hồng đỏ thắm. Nem rán thì vừa độ, vàng ươm, vừa tay, cuộn khéo. Thịt bò, canh cá món nào cũng khiến bà mẹ chồng ưng ý. Cô gái cứ vừa làm vừa hỏi, vừa mồm miệng lại vừa chân tay, khéo nhưng cứ ra vẻ chưa biết, hỏi ý kiến bề trên chỉ đạo xem nấu thế nào, làm bà mẹ chồng vừa mát ruột lại vừa được thể hiện. Giờ thêm "màn” nặn bánh trôi, thấy hai bàn tay nhỏ nhắn thoăn thoắt của cô vê bột, bỏ đường, nặn bánh, luộc và vớt bánh rất nhanh nhẹn trong thâm tâm bà thấy mừng. Nhất là khi ngồi bên mâm cơm, thân mật gắp cho nhau ăn uống thoải mái vui vẻ, cái màu áo trắng của cô con dâu tương lai điệp với màu bình hoa loa kèn trắng tinh khôi. Trên mặt bàn nước, cạnh bình hoa là những đĩa bánh trôi cũng trắng tinh, thêm vài chùm hoa bưởi cô gái mua được ở đâu cũng mang đến bày cùng bánh, tỏa hương dịu nhẹ. Món bánh ấy là đồ ăn nguội, ngọt nhưng không ngấy, ăn tráng miệng sau bữa cơm cũng ngon, mà nửa buổi ngồi nhâm nhi với chén trà nóng cũng hợp. Xem ra cô con dâu đã hòa nhập vào cuộc sống gia đình chồng lắm rồi. Mừng cho cậu con trai sẽ lấy được người vợ đảm đang, tháo vát. Bà mẹ chồng đâu biết, trước ngày "trọng đại”, cô gái đã phải hỏi han, tham khảo ý kiến khắp nơi mới dám "xuất hiện” một cách giản dị và gây ấn tượng đến thế. Mẹ chồng là giáo viên dạy văn về hưu, bố chồng cũng là một giảng viên đại học có uy tín. Hai ông bà sống thanh đạm nhưng chan hòa với thiên nhiên. Nhà chật nhưng lúc nào cũng phải có cây cối xanh mát. Hà Nội bắt đầu vào mùa hoa loa kèn. Người Hà Nội nào chẳng chờ đến mùa này, cắm vài bình hoa trong nhà, xuýt xoa ngắm nghía. Lạ lắm, cái loài hoa ấy chả biết xuất xứ từ đâu nhưng từ lâu dường như đã gắn với tiết cuối xuân, đầu hạ của Hà Nội. Mà còn kì lạ nữa, nếu cắm trong bình thủy tinh, đặt trong nhà hàng, khách sạn, biệt thự nó toát lên vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy. Nhưng nếu cắm trong nhà cổ, thậm chí nhà tập thể cũ kĩ thì nó lại có vẻ đẹp đượm màu thời gian, tôn lên không gian man mác xung quanh. Mẹ chồng hẳn nhiên cũng yêu hoa loa kèn. Gặp được cô con dâu tâm đầu ý hợp như vậy, hẳn nhiên chẳng thể làm khó dễ gì nữa. Còn bánh trôi nước? Có người bảo kiêng, ai lại mang cái thân phận "ba chìm bảy nổi” về nhà chồng như thế? Cô gái thì bảo: Coi như mình "phó mặc” số phận mình cho nhà chồng, cho mẹ chồng, "ra vẻ” nhún nhường tí, song dù hoàn cảnh nào cũng "vẫn giữ tấm lòng son” là được. Cái tâm tình gửi trong món bánh ấy vừa là sự gửi gắm, tôn trọng bề trên cũng là để thể hiện sự hòa nhập, gắn bó "đơn giản hóa” cuộc gặp gỡ để mọi việc trở nên tự nhiên, thân tình. Chỉ cần chút hương hoa thơm thảo cùng với tấm lòng chân thật, cô tin làm dâu chẳng có gì là khó. Thư Hoàng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét